[1/2] Kim Thụy: Loa... loa... loa... đầu năm mở bát, sự kiện rộn ràng, cùng nhà Khôi đón xuân Bính Ngọ nhé cả nhà ơi....
[2/2] Kim Thụy: Cùng đăng bài, quẩy lên nào bà con ơi 😆😆😆
ảnh bìa bài viết Mùng Một Sớm Mai
Đã duyệt

Mùng Một Sớm Mai

Đã hoàn thành
  • Tác giả: Hoa Sen Ngọt
  • Thể loại: Tản Văn
  • Thể loại phụ: Tản Văn
  • Nguồn: Hoa Sen Ngọt
  • Thiết kế bìa: Thiết kế bởi Hoa Sen Ngọt bằng cách chụp ảnh.
  • Rating: Không giới hạn độ tuổi
Tổng lượt xem
Tổng bình luận
6

Dường trong vòng đào chú đương lặng lẽ chuyển vần, con người ta cũng vô thức xoay theo. Xuân, khẽ khàng rung rinh như cánh bướm mỏng tang, rón rén ôm choàng đôi vai vốn nặng trình trịch lo toan cơm áo, rón rén phủi sạch tân toan. Vai người ta bỗng chốc mềm mại hẳn, thịt da phơi phới nở nang hồng hào vì tấc riêng như cất gánh đầy đổ đi.

# Hoa Sen Ngọt - Mùng Một Sớm Mai

Nhoằng cái lại đến Tết. Tinh sương mùng một, da giời nửa chì nửa than, nhìn đâu cũng mù mù. Tôi dậy sớm phụ mẹ làm cơm cúng các cụ. Giàu thì thịt cá cơm canh, khó thì lưng dưa đĩa muối đèn nhang tiên tổ. Con giàu một bó con khó một nén, chung quy đều tâm thành cả. Đã đành. Dù biết trước cúng sau ăn nhưng tôi vẫn ước sao mâm cơm giản tiện hơn. Tết nhất nhìn đâu cũng thấy tú ụ ê hề rặt bánh chưng thịt mỡ dưa hành, nghĩ đã phát khiếp lên được. Bởi vậy, đồ cúng hết tuần nhang hạ xuống vị tất hết ngay đâu, không khéo kho đi nấu lại mấy hôm giời nữa là đằng khác. Của đáng tội, chưa bao giờ nhà tôi chén hết sạch nguyên một mâm đầy lù. Nói cách khác, nếu tôi diện kiến khuôn trăng đầy đặn đậu thịt nở nang của một “xát” cắt ra từ bánh chưng dài vào hôm nay, rất có thể tôi sẽ trùng phùng khuôn mặt mỹ miều mỡ màng ấy vào hôm sau, hôm sau nữa, hoặc nữa nữa… Duyên túc đế đến thế là cùng! Quái lạ, đồ ăn thừa thì hàng đống nhưng mâm cỗ dâng ông bà ông vải ba ngày Tết vẫn cứ ăm ắp ngồn ngộn lên. Khói nghi ngút, nhang tàn dần, hẳn vong linh tiên tổ đà về hưởng lòng thành cháu con. Nhiều lúc tôi tự hỏi liệu rằng no xôi chán chè ngon mật mỡ tẫn mấy ngày liền, các cụ có ngấy chăng? Chứ riêng tôi thì tôi ngấy tới tận mang tai rồi. Giời ơi, Tết mấy nhất, họa chăng chỉ có xơi “mầm đá” mới thôi bứ.

 

Hai nữa, làm ít món hơn, mẹ con tôi đỡ lọ mọ hơn. Ngẫm xem, ngày dưng dậy sớm thì chớ, ngày Tết mà cũng lục đục từ độ hãy còn tối đất mờ sương, gà gáy eo óc thời còn thú nỗi gì! Rõ khổ, ăn thì có ăn mấy đâu. Bày bừa lắm chỉ tổ phí của giời. Nhẽ hằng cháu con nào chả muốn sửa cỗ tố hảo ngõ hầu vẹn chữ hiếu. Tuy nhiên thời hiện đại rồi, thiết nghĩ nên bỏ thói so bì tị nạnh ganh đua cỗ anh chả bằng cỗ chú. Không đến nỗi lấy mâm làm cỗ, nhưng xoăn xoẳn thôi. Giàu kép hẹp đơn, cốt ở lòng mình hướng đến nguồn cội, cứ gì tốt lễ mới dễ van ru mà. “Phật là lòng”. Chẳng phải ông bà mình răn dạy vậy đấy sao? Dành thời gian ngủ vùi trong chăn ấm nệm êm, hoặc thưởng xuân buổi sớm mai có phải sướng thân không?

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận