Ai làm cho hả rượu tình
Cho duyên em áy nửa xanh nửa vàng?
Tháng củ mật nàng ràng chẳng khéo
Để lửa hương lỏng lẻo chốc mòng
Khi đun lại chẳng muốn trông
Gộc tre không đượm còn mong nỗi gì!
Nước đà cạn người thì bó cót
Củi lạnh tanh tanh trót tiêu ma
Tay anh gói thậm khéo là
Mà em nấu vụng như ma nó vày!
Nào lá dong anh dày công kén
Nào đậu xanh tối đến đãi, đồ
Mỡ hồng, gạo trắng một bồ
Sớm hôm khó nhọc thân cò long đong
Trách con người tây đông bất nhất
Phụ phàng ai tất bật đêm trường
Phí công bao quản gió sương
Để cho bánh hấy trăm đường cả trăm!
Tháng Giêng người mười mâm chín cỗ
Tháng Giêng anh hột đỗ cắn đôi
Chẳng nên non nước thì thôi
Bào hao chi lắm tội giời ai mang?
Cuỗm long đình, chớ la làng
Kẻo ai trông thấy mà mang tiếng đời!
…
Thủ thà thủ thỉ: Đằng gái trách đằng giai xanh lá bạc vôi nhiều rồi, nay đằng giai trách ngược đằng gái khi xưa cầu lụy trăm đàng, được rồi thì lại phũ phàng làm ngơ. Đã làm ngơ thì chớ, lại hư không đặt để nên nhời, một thở than hai thở than phận hẩm duyên ôi. Hay của nào chào của nấy, không trách giời được. Cũng không trách người được. Chi bằng cứ ngang bằng sổ thẳng, có yêu thì nói rằng yêu, không yêu thì nói một điều cho xong, ai người ta nói vào đâu. Bánh vớt ra bị hấy, nồi đổ cho vung, vung đổ cho nồi, suy cho cùng tại anh tại ả tại cả đôi bên.
Mà tại sao chàng lại chê bánh nàng đun như ma nó vày nhẩy? Đây là quan niệm dân gian vô cùng thú vị ở quê tôi. Gượm đã, năm mới năm me nói chuyện ma quỷ có nên chăng tá? Chắc chẳng sao đâu, có lẽ giêng hai thì ma quỷ nó cũng thích vui xuân giống người. Người dân quê tôi quan niệm rằng ma có thể vày đồ ăn, tức là xơi trước các món người dương gian chửa kịp đánh chén. Nhớn bùi bé mềm, ma ngấu nghiến ráo! Đôi khi chẳng phải mâm cao cỗ đầy gì đâu, chỉ là một quả ổi, quả na bé ti ti. Tại sao lại thế? Chịu. Song tôi ức đoán vong cũng giống người trần mắt thịt chúng ta, đòi lúc cũng chán gạo muối, chán cháo lá đa. Hoặc giả hồn thác lâu quá đâm thèm thuồng mấy món hồi còn mồ ma mình hay chén tì tì, nhưng từ khi xuống ở ba tấc đất phải ngửi nhang ngắm gà quanh năm suốt tháng, chẳng còn dịp thưởng thức nữa. Giả thử một cụ vong mê “mộc tồn” xuống dưới kia, cõi minh minh âm u lạnh lẽo, đã lâu, bỗng một ngày lên cơn thèm, thèm rỏ dãi. Chả chó, dồi chó, thịt chó luộc ăn kèm lá mơ chấm mắm tôm vắt chanh… Nam mô một bồ dao găm, một trăm con chó, một lọ mắm tôm, một ôm rau húng, một thúng rau răm. Ôi chao càng nghĩ càng cồn cào trong dạ. Bấy giờ cụ vong mới nuối tiếc cớ sao trước lúc dắm mắt xuôi tay mình không làm thêm mấy miếng dồi chó nữa cho cam một tiếng đệ tử Lưu Linh với đời. “Sống ở trên đời ăn miếng dồi chó / Chết xuống âm phủ biết có hay không?”. Cụ vẩn vơ tiếc. Thế rồi cụ lò dò như cò bắt tép, tha thẩn từ bãi tha ma vào đường làng ngõ xóm. Ái chà, người dương gian ăn uống linh đình tệ!
Bình Luận