[1/2] Kim Thụy: Loa... loa... loa... đầu năm mở bát, sự kiện rộn ràng, cùng nhà Khôi đón xuân Bính Ngọ nhé cả nhà ơi....
[2/2] Kim Thụy: Cùng đăng bài, quẩy lên nào bà con ơi 😆😆😆

Chương 8: Thế sự khó lường

Hậu viện An Phủ sứ. Đây là nơi ở của đại đa số các tiểu thiếp của Phí Mạnh. Các nàng đa phần là bị ép buộc, số ít còn lại do hoàn cảnh mà tự nguyện làm lẽ cho y. Điểm chung giữa bọn họ là không phải sắc nước hương trời thì cũng là mỹ nhân thanh tú, mỗi người một vẻ, muôn hồng nghìn tía. Vì để đảm bảo cho sự công bằng, các bà vợ lẽ đều được gọi là phu nhân, cứ theo thứ tự vào phủ trước sau mà sắp xếp. Hiện nay, hậu viện có ít nhất hơn ba mươi người như vậy. Vị tiểu thiếp mới nạp gần nhất là người thứ ba mươi tư, người hầu thường gọi là tam thập tứ phu nhân. Vừa hay, vị phu nhân này trước khi nhập phủ họ Hà gọi là Ngọc Dung. Mới vào phủ hơn nửa năm, nhan sắc mặn mà nên cô khá được yêu chiều sủng hạnh, muốn gì có đó.

Ngọc Dung ngồi trước bàn trang điểm, nhìn bản thân trong gương, mắt hạnh mày ngài, mặt hoa da phấn, nay đã vướng bụi trần ai, phủ lên lớp gió sương u ám. Cô nghĩ đến cha mẹ, lại nghĩ đến huynh trưởng và cả nhà, thầm nhủ bản thân không được khuất phục, gục ngã. Bỗng trong gương đột ngột hiện ra một bóng người, sắc mặt cô hiện lên nét vui mừng rồi quay phắt lại.

“Chị! Chị đã đến rồi.”

Người vừa tới ăn vận một bộ váy lụa màu ngọc bích, tóc búi gọn điểm xuyết một chiếc trâm cài bằng bạc đơn giản, gương mặt tuy không phải thuộc hàng thiên hương quốc sắc nhưng cũng được xem như là mỹ nhân hiếm có. Cô thấy Ngọc Dung chạy lại liền vươn tay xoa đầu, mỉm cười:

Bình Luận

Đang tải bình luận...
Chưa có bình luận