Thoa ngồi xuống bên đường, ngay vệ cỏ. Đồng vàng ở ngay trước mắt, sóng lúa dập dìu như đang nhè nhẹ vỗ bờ. Sắc vàng như đang chảy rồi lại như đang chạy. Nắng rót dịu đến nỗi nước ngọt ứa ra giữa những bẹ lá cứ long lanh mãi không khô. Trên vạt cỏ úa, bóng Thoa thiệt dài, bàn tay Thoa bối rối, hết nắm tay mình, rồi lại sờ túi áo. Giống như hết chỗ để bám víu, giống một loài dây leo điêu đứng vì bị nhổ mất cái giàn.
Vừa nãy có một thoáng, Thoa đã muốn chụp ảnh. Thoa muốn nói về đồng vàng với chú An. Nó đẹp quá, vàng rực rỡ như thảm nhuộm. Chú An chắc chắn sẽ thích, bởi chú ghiền mê mệt xứ này. Nhưng giờ gửi thì ai trả lời cho nữa. Ý nghĩ ấy xẹt qua, cắt cho lỗ trống trong lòng Thoa toang hoác rách nát.
“Tôi sẽ không rút vốn đâu. Nhưng chị phải biết xưởng đóng lâu quá rồi. Nếu xác định không làm nữa thì phải dẹp đi để làm cái khác…”
Mân dừng xe ngay bên cạnh Thoa, hỏi về mấy dự định. Mân không phải người làm xưởng, Mân không kinh doanh, chỉ thích đầu tư. Cái Mân biết là dòng tiền đang hao hụt đi sau khi xưởng tạm ngưng. Cái khác là cái gì? Ví dụ như tâm huyết của chú An? Ví dụ như nỗi đau của Thoa? Tự nhiên Thoa muốn về với má kinh khủng. Má đã gọi cho Thoa từ hôm qua, má nói buồn thì về ở với má. Từ thành phố qua chỗ má gần thiệt gần. Vậy mà Thoa vẫn nhất quyết về cù lao trước. Rõ ràng, Thoa ghét chỗ này kinh khủng. Xa xôi, vắng vẻ. Đời sống tẻ nhạt, buồn rầu. Người cù lao chỉ biết làm lúa trồng bưởi, quanh năm trông mong vào mảnh đất lắm khi mưa nắng thất thường. Thoa đã sống hai mươi năm nhọc nhằn và mòn mỏi, chỉ để thoát đi. Đi thì sẽ sung sướng. Lâm đã nói với Thoa như vậy. Họ sẽ ra nước ngoài. Rồi họ sẽ sung sướng với nhau.
Bình Luận