Chuyện nhỏ ngày Tết.
hoài quên.
Lời tác giả: Mọi nhân vật, tình tiết, địa điểm và những điều khác thuộc truyện này đều là hư cấu của tác giả. Nếu có trùng hợp với thực tế, mong quý độc giả hiểu rằng đó là sự ngẫu nhiên, không có chủ đích.
Không biết từ bao giờ, từ cái chớp mắt nào trong tủ đã đầy ăm ắp. Từ măng khô, miến rồi một túi đường trắng tinh như cát phơi thành ngọc.
– Đi, dì xuống lấy hộ mẹ cái đơn hàng, ông shipShip: gọi tắt của shipper – người giao hàng. vừa gọi!
– Em biết rồi…
Phương trùm cái áo khoác trần bông lên người, kéo khoá lên kín cổ, với lấy thẻ rồi ra thang máy đợi. Khoảnh khắc im lặng kéo dài, cho đến khi cô nhìn thấy cửa hàng tạp hoá tầng một. Hôm nay mới, hừm, rằm tháng Chạp mà đúng không? Chị Hường đã nhập quần áo ông Táo về rồi? Quầy của chị rất nhỏ, dịp bình thường chị chỉ bày hoa quả vào đúng ngày rằm hay mùng một. Loanh quanh khu chung cư chỉ có hai toà, hàng hoá lẽ dĩ nhiên để phục vụ những người bận rộn không có thời gian ghé qua hai cái chợ cách đấy chừng một cây số.
Gió mùa vội vàng lùa người, đẩy cô gái co ro về phía kệ hàng. Mọi thứ đầy chặt từ bao giờ, gói nhỏ bọc to, rồi cả bao tải xếp dựa vào chân kệ. Mông lung mãi mới tìm được đồ, Phương nhìn nhìn. Hai lạng nấm hương khô, vỏ ram gói nem với xiên thịt, trên đơn ghi vậy. Mâm cỗ Tết hiện ra trong đầu, cô lắc vội cho ảo giác rụng lại chỗ kệ sắt.
Thực ra, người đều có thói quên.
Bình Luận