Tôi có thói quen gọi những người được nhắc tới trong những câu chuyện tôi kể bằng tên của các nhân vật trong văn học kinh điển. Bởi nếu gọi họ như vậy người nghe sẽ biết ngay người tôi nhắc tới là người như thế nào.
Nhưng Caramel là ngoại lệ. Cậu ấy không giống với bất kỳ nhân vật nào tôi biết tới, do vậy, cái tên Caramel là hợp lý nhất.
Cậu ấy là một cậu trai có nước da hồng hào, đôi mắt sáng, cao ráo và vẻ ngoài hấp dẫn với bất kỳ ai tiếp xúc. Giọng nói của Caramel là một điểm cộng vì cái trầm trong mỗi tiếng nói được cậu ấy cất lên khiến bao người đổ gục. Học cùng lớp với Caramel từ khi bước vào cấp ba, tôi đã được nghe cậu ấy đọc văn nhiều lần do giáo viên bộ môn biết đó chính là giọng văn mà cô cần tìm. Một thứ chất giọng khiến người ta ngả mình vào câu chuyện để đắm say trong từng dòng văn chảy qua đôi tai.
Sau bao lần tiếp xúc chúng tôi thành bạn cũng nhanh do Caramel tính tình hòa đồng, luôn khiến mọi người thoải mái mở lòng, trò chuyện và lắng nghe. Cậu ấy luôn biết cách làm mọi người cười vì những trò đùa duyên dáng và là bờ vai vững chắc để mọi người tựa vào mỗi khi trong lòng ngổn ngang.
Tôi chưa từng tâm sự với Caramel về bất kì điều gì trong đời mình cả vì sự đời nhạt nhẽo không mặn mà như bao người nên giữa tôi và cậu ấy cũng chẳng có lần trò chuyện nghiêm túc nào về vấn đề của tôi. Chỉ đôi khi ngồi lại nhìn về một hướng nào đó mà ngẩn ngơ mơ rằng sau này mình sẽ làm ông này bà nọ. Cứ thế mà đến tận bây giờ, khi tôi và cậu ấy cũng đã ba mươi mấy rồi vẫn còn ngồi lại ở bờ hồ uống trà đá cuối mỗi buổi chiều tan ca từ công ty đi ra.
Bình Luận