Bật khóc giữa đàng
hoài quên
Lời tác giả: Mọi nhân vật, tình tiết, địa điểm và những điều khác thuộc truyện này đều là hư cấu của tác giả. Nếu có trùng hợp với thực tế, mong quý độc giả hiểu rằng đó là sự ngẫu nhiên, không có chủ đích.
Chiều cuối năm, Nguyên nhìn đám lửa hoá mã bên đường. Có lắm điều riêng như thế, nuôi dưỡng bởi thứ biểu tượng muốn gửi gắm đến người nào, hết điều muốn trao thì lụi. Hoặc bị dập tắt. Nhưng nước thì không như vậy. Nó cần chỗ để thoát ra, để cuốn để trào để húc đổ cấu trúc vững vàng nhất lòng người. Rồi sau cùng chỉ có lệ để ai đó khác thấy.
Nực cười quá nhưng Nguyên không cười, có quá nhiều cảm xúc trần trụi thô thiển ở đây, vỡ ra từ góc sâu tâm trí, đe doạ nhấn chìm cô. Sợ gì, công ty tan rồi, người về nhà, người về quê, người thì trốn về từ sớm. Chỉ có một cô nhóc đứng đây nơi vỉa hè, nửa muốn nửa không nghe tiếng phố phường rộn Tết.
“Nhật ký à, hôm nay là một ngày mệt mỏi…”
Nguyên nhìn ti-vi, ngơ ngẩn nhìn. Cây bút lăn ra khỏi những ngón tay vô lực của diễn viên nhưng đời cô lăn khỏi mông lung phố xá. Hơi thở trong căn phòng u ám hẫng từng hồi, nhoà dần theo những tiếng động trôi xa theo chiếc xe đạp bán bánh bao, lờ mờ quanh đây tiếng đùa chưa hề cũ “A80 không nghe thấy tiếng rao là biết rồi nhé!”. Trong kia người ta có nhật ký để nói cùng, Nguyên lật điện thoại lên, rồi úp xuống ngay tức khắc.
Cố gắng tỉnh táo để không ngoáy cà phê bằng bút và viết lách bằng thìa, Nguyên để thứ chất lỏng nguội ngắt có lẽ là bột đậu và chất điều vị đắng lè có mùi cà phê trôi xuống cổ họng. Phải khẳng định một điều, thứ bột bốn ngàn một gói này chỉ có tác dụng an ủi tâm lý bị tư bản bóc lột của cô chứ nửa hột cafein cũng không có. Cô thèm bát phở gà nấu bằng nồi nước luộc nổi đầy rễ mùi già cùng hạt mùi rang, thèm đĩa bột chiên mót từ cân bột để dành “xử lý” chuối thờ sẽ chín lúc ra giêng. Mẹ mà ở đây sẽ cốc đầu đau điếng, chắp tay lầm rầm xin tổ tiên, “phải tội phải tội, tổ tiên có thiêng xin thứ cho con cháu vô phép, của thờ chỉ nghĩ đến ăn, lạy cụ lạy cụ”.
Bình Luận