Ai?
Khao khát được hiểu cái buồn, cái tội
Xung quanh ồn ã là người là người
Bên trong lặng thinh vì chẳng ai hay tới
Cái buồn, tội ấy được kể ra chưa?
Chưa dám kể hay chẳng ai muốn nghe?
Lời đến miệng khựng lại rồi giấu sâu trong ngực
Ngực căng phồng gào thét đòi thở phào
Rồi khe khẽ thở vì sợ người vô ý.
Người vô ý lướt qua nỗi buồn tôi
Tôi nhìn mãi mà chẳng hề quay lại
Liệu cất tiếng gọi có ai nghe thấy?
Hay nghe thấy rồi lại vô tình bước đi
Cô độc lại lặp lại cô độc
Tôi cứ vậy mà đứng giữa đám người
Hai mắt nhòe đi vì chẳng ai đứng lại
Người vẫn tiếp tục bước đi
Người bước đến nơi nhộn nhịp
Bận cười đùa, bận hạnh phúc
Tôi vẫn một mình với mớ vẩn vơ
Vu vơ nghĩ về cái buồn, tội
Rồi tự hỏi: “Lúc nào mới kể ra?”
Lời tác giả: Bài thơ này chỉ có dung lượng vậy thôi, mình còn muốn nó ngắn hơn nữa kìa. Mình muốn miêu tả nỗi cô độc này một cách cô đọng nhất nên viết vài lời cho đủ hai trăm chữ thôi.
Bình Luận