Người Việt chúng ta thường dùng chữ “chợ” để gọi một nơi buôn bán có tính chất dân dã, mộc mạc, gần gũi với thiên nhiên, và đặc biệt không thể không nói tới chính là cái sự nóng bức. Bởi vì nóng nên đồ dễ hư, thành ra chợ chỉ bán tới xế xế chiều là dẹp rồi. Với những nơi có tính chất sang trọng, hiện đại, mát mẻ (nhờ có máy lạnh) thì chúng ta gọi đó là “siêu thị”. Siêu thị thì bán cả ngày lẫn đêm. Chợ trong tiếng Anh gọi là market và siêu thị trong tiếng Anh gọi là supermarket. Bạn có thể gọi nó là “siêu chợ” cũng được.
Cũng giống như người Hoa, người Việt sống tại xứ Cờ Hoa cũng có những khu sinh hoạt cộng đồng riêng. Ở đó bạn có thể tìm thấy những ông chú la cà bên ly cà phê giá 3 đô la, những bà cô hí hửng với bó rau muống giá 5 đô và những em nhỏ đang thưởng thức bốn cuốn chả giò với giá chỉ 1 đô la mà mùi vị lại khác hẳn món chả giò do tụi Mễ Tây Cơ làm ra.
Người Hoa gọi khu sinh hoạt cộng đồng của họ là “China Town” (Phố Tàu). Người Việt gọi khu vực của riêng mình là “Chợ”.
Mặc dù đó là một cửa hàng lớn, tiện nghi, có máy lạnh, có giấy chứng nhận vệ sinh an toàn thực phẩm, có bãi đậu xe, có quầy thu ngân, có xe đẩy… Và đến cả cái bảng hiệu cũng ghi là “supermarket”, nhưng ai cũng gọi nó là “chợ”. Rủ nhau đi mua sắm thì hỏi “đi chợ không?” Tìm người thì bảo “ra chợ kiếm nó coi”. Người ở Việt Nam mới qua cũng kêu “dắt nó đi chợ cho biết”. Cho đến quảng cáo trên đài truyền hình cũng nói “chợ ABC XYZ món gì cũng có, mại dô mại dô.”
Bình Luận